Danh mục
Danh mục
Khách hàng chia sẻ

Chia sẻ của khách hàng Trần Bích Ngọc dành cho bố

Gửi bố thân yêu!

Con biết bố luôn coi mình là gánh nặng đối với gia đình. Mẹ, người phụ nữ nhỏ bé luôn phải bươn mình vất vả để nuôi hai chị em con ăn học, lại phải chăm sóc cho bố. Những đồng tiền lương ít ỏi của mẹ không đủ để lo tiền ăn, tiền học và tiền sinh hoạt hàng ngày trong gia đình. Đấy là còn chưa kể mỗi khi bố…thì cuộc sống gia đình lại càng khó khăn hơn. Còn bố, là trụ cột trong gia đình nhưng bố chỉ quanh quẩn bên mảnh vườn, mấy con gà,… có khi mấy việc đó còn khó khăn đối với bố. Nhưng mẹ và chúng con chẳng hờn trách bố.

Con hiểu, mẹ vất vả bao nhiêu thì bố cũng khổ tâm bấy nhiêu. Bố đau đớn để chống chọi với những căn bệnh quái ác mà bố mắc phải. Bố bị viêm phế quản mãn tính, hen xuyễn, tim của bố cũng to hơn so với bình thường chèn xuống phổi nên việc hô hấp rất khó khăn. Cả chục năm trời, bố sống với thuốc, cánh tay bố cũng chai lại vì phải tiêm quá nhiều và các cơ quan khác như gan, dạ dày cũng ảnh hưởng theo. Bố yếu dần, mệt mỏi vì phải sống trong bệnh tật, bố gầy đi vì chả ăn được gì. Ông trời cũng chẳng thương bố lại gắn cho bố thêm bệnh cao huyết áp nữa, kẻ giết người thầm lặng nguy hiểm với những người đứng tuổi; nó đặc biệt nguy hiểm hơn với bố vì bố đang mang trong mình rất nhiều căn bệnh khác. Và con ghét điều đó, ghét khi phải chứng kiến sức khỏe của bố bị hủy hoại dần.

Con nhớ, nhớ cái năm 2010 – năm thảm họa của gia đình mình. Nguyên cái năm đó, một tháng bố đi viện tới ba lần, tiền chữa trị, viện phí, thuốc thang ngập đầu khi mẹ không đủ điều kiện để lo khiến gia đình nợ nần khá nhiều. Và có một góc tối mà có lẽ không bao giờ con quên đó là lần ba mẹ con con suýt đánh mất bố vào đầu năm 2011; trong khi mọi nhà đang háo hức ăn tết thì mùng 4 mẹ đã phải vật lộn để lên viện cùng với bố.

Bố – người luôn dành cho chúng con niềm yêu thương và niềm vui. Tuy không lo được cho chúng con vật chất đầy đủ nhưng bố không bao giờ để chị em con phải đói, bố luôn tận tụy chăm sóc cho gia đình. Bố gửi tình yêu thương của mình qua những món ăn đạm bạc, những luống rau con gà mà hằng ngày bố chăm sóc. Thế rồi nhát cuốc cuả bố cũng yếu dần, tiếng ho ngày càng nặng hơn như cắt từng khúc ruột, bố bắt đầu khó thở, mặt bố đỏ phừng phừng, tay bố run run, bố nhắm chặt mắt lại, cái cuốc rơi phịch xuống đất rồi từ từ bố ngã theo. Huyết áp tăng cộng với chứng suy hô hấp làm bố ngất đi. Bố nhanh chóng được đưa lên bệnh viện tuyến tỉnh, nằm trong phòng cấp cứu đặc biệt, nói cách khác là phòng nguy hiểm. Sự u ám phủ khắp nhà trong ngày mùng 4 tết, hai chị em phải tự chăm sóc nhau, mẹ xin nghỉ dạy để túc trực bên cạnh bố. Con lên thăm bố, hai mẹ con cũng chỉ biết khóc khi nhìn vào phòng cấp cứu mà không làm gì được. Hô hấp của bố phụ thuộc hoàn toàn vào bình oxy , người bố gắn đầy dây được nối với máy trợ tim, máy đo,….nhìn mà xót; mỗi lần huyết áp tăng là mặt bố lại đỏ lên, tiếng thở càng rít lên cố gắng gượng để lấy khí, khi đó con chỉ biết khóc nấc lên và con không hiểu sao trái tim con lại đau đến thế. Sau 2 tuần nằm viện mà tình trạng của bố vẫn không tiến triển gì, bác sĩ bảo do huyết áp của bố tăng cao và lên xuống thất thường nên cầm cự được là rất khó, bác sĩ khuyên mẹ nên đưa bố về nhà. Nghe tin mẹ đã ngất, còn con thì sụp đổ hoàn toàn, con đã tưởng tượng ra cảnh mất bố, nó là điều tồi tệ nhất trong cuộc đời của con, nhưng tồi tệ hơn cả là em của con, nó còn quá nhỏ để phải chịu đựng nỗi đau này. Con chỉ biết khóc, khóc và khóc,…; còn mẹ con không hiểu sao mẹ kiên cường đến thế, mẹ quyết tâm lê bước chân mệt mỏi sắp ngã gục của mình đến cầu xin bác sỹ cứu giúp bố với niềm hi vọng mong manh. Và kỳ tích đã xảy ra, một tháng sau bố được chuyển từ phòng đặc biệt sang phòng hồi sức, rồi bố được về nhà. Bố trở về như một món quà đặc biệt mà ông trời ban cho gia đình, và tiếng cười lại quay về với ngôi nhà bé nhỏ của chúng ta.

Bố nghỉ ngơi nhiều hơn để lấy lại sức, bố không quên uống thuốc đều đặn và thực hiện những bài tập mà bác sĩ hướng dẫn. Việc quan trọng nhất là bố phải làm chủ được huyết áp của mình thì mới khống chế được những căn bệnh khác. Bố bắt đầu lên kế hoạch ăn uống và tập luyện cho mình. Bố thường đi ngủ lúc sớm và 5h sáng thức dậy, bố vận động nhẹ nhàng trên giường để đánh thức các cơ quan trong cơ thể. Sau đó bố đi bộ nhẹ nhàng quanh sân và đứng vẫy tay 30 phút. Do sức khỏe yếu cộng thêm căn bệnh hen mãn tính nên bố tập được một lúc lại đứng thở, nhưng bố không bỏ cuộc, bố vẫn cố gắng tập luyện đều đặn với sức lực yếu ớt của mình. Bên cạnh tập luyện bố cũng chú ý hơn đến khẩu phần ăn uống của mình. Bố ăn nhiều rau xanh, củ quả hái được trong vườn, hạn chế ăn muối, ưu tiên ăn cá hơn những món thịt đỏ. Bữa sáng hàng ngày của gia đình thường là cơm nguội với muối vừng. Gia đình mình không có điều kiện nên bữa cơm thường đạm bạc với rau xanh và một ít thức ăn mặn. Con biết chế độ ăn như vậy cũng chưa thích hơp với người đang ốm yếu như bố, nhưng để có được những bữa cơm ấy, mẹ cũng đã cố gắng rất nhiều. Bố hiểu điều đó. Nên bố ăn một cách ngon lành và luôn mỉm cười an ủi mẹ: Bữa cơm hôm nay ngon quá. Bố luôn như vậy, lúc nào cũng mỉm cười hiền hậu, và cố gắng giữ cho tinh thần thỏa mái nhất bởi bố hiểu điều đó quan trọng với bố và với gia đình đến nhường nào.

Cũng là tình cờ ông hàng xóm – người thân thiết với nhà mình, người hay chia sẻ tâm sự cùng bố; ông cũng bị cao huyết áp, con trai ông vừa mới gửi về cho ông máy đo huyết áp là sản phẩm điện tử dùng rất tiện lợi lại cho kết quả chính xác cao. Ông vui lắm, vì đây là món quà đầu tiên thằng con trai ông mua tặng khi nó mới có việc làm, ông chạy sang khoe với bố: “Này thằng con tôi nó mới mua cho tôi cái máy đo huyết áp đấy,… tôi thấy ghi trên máy chữ OMRON… tôi mừng lắm… Anh sang đây tôi với anh thử đo huyết áp xem sao?

Bố vui vẻ theo ông sang nhà, hai ông con loay hoay mày mò đọc cái tờ hướng dẫn sử dụng rồi làm theo. Sau 1 hồi thì ông và bố cũng tìm được cách giải quyết. Ông đưa máy đo huyết áp cho bố thử, bố đeo cái máy vào cổ tay trái ở mức độ chặt vừa phải rồi ông ấn vào cái nút, kết quả hiện lên chỉ sau vài phút; Ông với bố rất vui như vừa khám phá ra một điều kỳ diệu. Thế là ông với bố thay nhau đo để xem độ chính xác của cái máy như thế nào, có lần bố quấn không đúng vị trí nên máy cho kết quả sai, bố với ông lại rút kinh nghiệm. Trước đi đo ông và bố luôn giữ tinh thần ổn định, không vận động quá sức và đặc biệt không nói chuyện trong lúc đó. Vậy là đều đặn 2 ngày một lần bố sang nhà ông và ngồi đo huyết áp và ghi chép lại kết quả mỗi ngày vào quyển sổ nhỏ mà con đóng lại từng những trang giấy thừa của mình. Thấy huyết áp ổn định từng ngày, bố rất vui, bố lại tự dặn mình phải nỗ lực hơn nữa để gia đình được yên lòng. Những lúc ngồi ăn cơm với gia đình bố kể chuyện cho cả nhà nghe về cái máy nó công dụng thế nào? Tiện lợi ra sao?…

Mẹ bảo: Hay để mẹ mua cho bố 1 cái máy như thế để tiện cho việc theo dõi huyết áp và bố không phải sang làm phiền ông nữa. Bố không đồng ý, nhưng sâu thẳm trong mắt bố, con biết là bố rất muốn được sở hữu một chiếc máy cho riêng mình. Nhưng áp lực cơm áo gạo tiền, áp lực từ những khoản nợ nần chồng chất đè lên đôi vai gây của mẹ sau cơm bạo bệnh của bố. Bố khẽ mỉm cười bảo mẹ: Anh chịu khó sang nhờ ông mấy bữa nữa rồi thôi, dạo này cũng đỡ hơn rồi, đo nhiều anh cũng tự đoán được khi nào huyết áp tăng, nên không cần phải mua đâu. Bao giờ có điều kiện thì mua cũng được.

Thời gian cứ thế trôi, vấn đề mua máy đo huyết áp đã không còn là chủ đề mà bố mẹ tôi nhắc tới, nhưng tôi biết bố vẫn rất cần một chiếc máy như thế để chủ động kiểm tra sức khỏe hàng ngày.

Ba năm gần đây bố không phải đến bệnh viện trong tình trạng nguy kịch như trước mà thỉnh thoảng đến để kiểm tra sức khỏe định kỳ. Ba mẹ con cũng rất vui khi thấy bố khỏe lại, bố vẫn tiếp tục công việc hàng ngày với vườn rau, con gà, cái quốc để cung cấp thực phẩm cho gia đình. Bên cạnh đó bố luôn là người theo sát và động viên con trong học tập. Sau bao nhiêu năm gắn bó với trường mầm non, mẹ đã được vào biên chế, nên lương lậu khá khẩm hơn trước. Khoản nợ cũng ngày một vơi dần. Và điều tuyệt vời nhất là sau bao sóng gió gia đình mình vẫn hạnh phúc vui vẻ bên nhau. Cảm ơn bố, cảm ơn tình yêu mà bố dành cho con, mặc dù không có đầy đủ sung túc như người ta nhưng giá trị tinh thần mà bố mang lại cho gia đình mình là rất lớn.

Con mong, bố luôn luôn khỏe mạnh! Con và mẹ luôn yêu bố! Gửi bố thân yêu! 1<3

Lên đại học tôi mới có cơ hội tìm hiểu về cái máy mà bố tôi đã dùng nhờ bên ông. Đó là máy đo huyết áp điện tử HEM- 6121 của Omron Healthcare Vietnam. Tôi vẫn luôn có một tâm nguyện là một ngày không xa sẽ tích đủ tiền để mua tặng bố máy đo huyết áp điện tử để có thể hỗ trợ phần nào cho sức khỏe của bố.

Tôi chia sẻ câu chuyện của bố tôi để mọi người hiểu được rằng, sức khỏe là tài sản quý giá nhất đối với mỗi con người, hãy biết trân trọng, nâng niu và giữ gìn hàng ngày. Đặc biệt là những người không may mắc căn bệnh huyết áp như bố tôi. Kiểm tra huyết áp thường xuyên tại nhà, kết hợp với chế độ ăn uống hợp lý, giữ tinh thần thỏai mái sẽ rất hiệu quả trong quá trình phòng và điều trị căn bệnh này. Cảm ơn Omron Healthcare Vietnam đã tổ chức một chương trình ý nghĩa để tôi có cơ hội bày tỏ cảm xúc của riêng mình và chia sẻ những trải nghiệm thực tế của gia đình tôi.

Xem chi tiết tại : https://goo.gl/rKE5pg

GỬI Ý KIẾN CỦA BẠN